Contents

[CHÙM] thơ Vu Lan báo hiếu hay nhất, xúc động triệu trái tim

Thơ Vu Lan báo hiếu, chùm thơ cảm động hàng triệu độc giả. Lại một mùa Vu Lan báo biếu nữa sắp về. Đây là dịp để lớp lớp những người con, người cháu nghĩ về bố mẹ,ông bà, nghĩa về đấng sinh thành đáng kính.

Để chào đón mùa Vu Lan, đã có nhiều bài thơ Vu Lan báo hiếu hay nhất ra đời. Những bài thơ sau đây đều là những sáng tác mới nhất nhungstthay.com vừa mới cập nhật. Tuy là những sáng tác mới nhưng không kém phần sâu lắng. Chia sẻ để cảm nhận bạn nhé !

Chọn lọc những bài thơ Vu Lan báo hiếu cha mẹ hay nhất

Một mùa Vu Lan nữa lại về, Vu Lan về để lớp lớp cháu con hướng về nguộn cội, hướng về những đấng sinh thành, dưỡng dục đáng kính. Chọn lọc những bài thơ Vu Lan báo hiếu cha mẹ hay nhất sau đây là tiếng lòng thành kính của những người con hiếu thảo dâng lên bố mẹ, ông bà.

VU LAN NHỚ MẸ

(Đoàn Minh Tuấn)

Diễn ngâm: Thanh Vân

Con đi muôn nẻo đất trời

Vẫn ghi đáy dạ những lời Mẹ ru

Ngâu về trời đã vào thu

Vu Lan nhớ Mẹ cho dù dặm xa.

Tuổi mười tám đã xa nhà

Nhớ lời Mẹ nhủ thiết tha bồi hồi

Con đi gắng học nên người

Đá mềm chân cứng xanh tươi Mẹ mừng.

Nghẹn ngào mắt lệ rưng rưng

Chí trai vững bước Mẹ đừng bận tâm

Trải qua thế sự thăng trầm

Con nay viên mãn nhờ tâm phúc dày.

Ơn trời phận số đổi thay

Gấm hoa lại nhớ tháng ngày áo nâu.

Thân cò lặn lội đồng sâu

Cuốc cày đời Mẹ dãi dầu nắng mưa.

Nghĩa ân nói mấy cho vừa

Một thời khoai sắn cà dưa qua ngày

Gian lao Mẹ gánh vai gầy

Phúc dày con cháu sum vầy thương yêu

Cho dù phú quí bao nhiêu

Không bằng có Mẹ sớm chiều con nương

Con đi khắp mọi nẻo đường

Chẳng đâu bằng được tình thương Mẹ hiền.

NGÀY XƯA

(Vu Lan nhớ Cha mẹ, vợ, chị và các em)

Ngồi buồn nhớ lại ngày xưa.

Mẹ đi chợ sớm, quá trưa mới về

Lá vàng phủ kín ngõ quê

Nhìn môi mẹ tím mà tê tái lòng.

Nhà nghèo con cái lại đông

Đầu tắt mặt tối cùng chồng ngược xuôi.

Quần đen, áo gụ, yếm sồi

Mẹ chắt chiu để chúng tôi học hành…

Quyết không thua chị, kém anh

Tôi luôn cố gắng trở thành con ngoan.

Một thời vất vả gian nan

Một thời đói rét, cơ hàn cũng qua…

Những năm chinh chiến xa nhà

Càng thương cha mẹ tuổi già ở quê.

Hòa bình xuất ngũ trở về

Tóc cha mẹ bạc mà quê vẫn nghèo.

Phụ cùng cha mẹ chống chèo

Gia đình rồi cũng thoát nghèo vươn lên

Anh em nhường dưới, kính trên

Cửa nhà êm ấm, bốn bên thuận hòa.

Bất ngờ, cha bỏ đi xa (1993)

Các con còn nhỏ, mẹ già yếu đau.

Rồi xui xẻo trút lên đầu

Mẹ, em, vợ cũng theo nhau về trời…

Vu Lan vẫn nắng nỏ giời

Hoa mướp vàng rực, da trời trong veo

Quê ta nay đã hết nghèo

Nhìn ảnh cha mẹ đang nheo mắt cười.

Mồ côi buồn lắm ai ơi !

Mất cha, mất mẹ cuộc đời chênh chao.

Nhớ ngày xưa đến cồn cào

Bóng mẹ bước thấp, bước cao trên đường…

VU LAN NHỚ MẸ

(Mai Vân)

Thu về cảm xúc đầy vơi

Thương cha nhớ mẹ cả đời gian nan

Khổ đau chẳng chút phàn nàn

Phận nghèo cơ cực chứa chan giọt sầu

Đêm nằm trằn trọc canh thâu

Vỗ về âu yếm nguyện cầu cho con

Lo xem gạo hết hay còn

Cháo rau cơm độn khoai mon qua ngày

Nắng hè phồng rột bàn tay

Mưa đông lặn lội giạn dày gió sương

Chồn chân mẹ bước trên đường

Tối ngày chăm sóc ruộng nương chẳng nề

Cha thì bận rộn mải mê

Việc công tràn ngập chớ hề nghỉ ngơi

Gian truân mẹ gánh một đời

Nuôi con khôn lớn không lời thở than

Trời chưa cho phút thanh nhàn

Bỗng dưng đại họa li tan cõi trần

Chu toàn trọn đạo nghĩa ân

Mà sao tạo hóa xoay vần trớ trêu

Đang bay lại đứt dây diều

Mưa tuôn vùi dập hồn phiêu chốn nào

Ơn dày ví tựa non cao

Lòng con day dứt, lệ trào đẫm mi

Xót thương di ảnh ôm ghì

Tây phương cực lạc mẹ đi sao đành

Tháng ngày trôi thật là nhanh

Nay con cháu đã trưởng thành mẹ ơi

Nhớ mẹ con khóc nghẹn lời

Mong mẹ yên nghỉ ở nơi suối vàng

Nghiêng mình con thắp tuần nhang

Cầu mẹ siêu thoát nhẹ nhàng thảnh thơi

Xót xa mấy chục năm trời

Màn sương chiếu đất hồn phơi giữa đồng

Trọn đời con nguyện hiếu trung

Vu Lan nhớ mẹ vô cùng mẹ ơi.

VU LAN CON CHÁU TƯỞNG NHỚ !

(Phạm Lê Huân)

Mấy năm âm lịch trôi qua,

Nhớ thương Bố Mẹ đi xa xa rồi,

Vu Lan nhớ mãi khôn nguôi,

Công lao trời biển bồi hồi nào quên !

Tưởng như Bố Mẹ ở bên,

Đâu đây quanh đó cười hiền chúng con,

Ân cần chỉ bảo ví von,

Ông Bà con cháu như còn bên nhau !

Biết bao kỷ niệm trước sau,

Ùa về ăm ắp trong đầu cháu con,

Còn Trời còn Phật còn non,

Ơn Cha nghĩa Mẹ sắt son trong lòng !

Thắp hương nuốt lệ hai dòng,

Chúng con làm đúng ước mong sinh thời,

Cháu con phấn đấu với đời,

Anh em hoà thuận đúng lời Mẹ Cha !

Suối vàng Bố Mẹ phương xa,

Mỉm cười an nghỉ đạo nhà bình yên,

Cháu con nhớ Bố Mẹ hiền,

Cả nhà hạnh phúc tròn liền có nhau !

Ai còn Cha Mẹ thọ lâu,

Là người sướng nhất còn cầu mong chi,

Ca dao Bố Mẹ truyền ghi,

Từ ngày ẵm ngửa đến thì lớn khôn :

” Công Cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra,

Một lòng thờ Mẹ kính Cha,

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con ” !

Hàng ngày đạo hiếu làm tròn,

Mẹ Cha còn sống vẹn toàn Vu Lan !

VU LAN NHỚ MẸ

Sắp đến ngày lễ Vu Lan

Lòng con buồn bã

Lệ tràn mắt cay

Thương cha nhớ mẹ bao ngày

Biết bao kỉ niệm chất đầy trong tim

Trông mẹ như một bóng chim

Lẫn trong mưa gió đi tìm tổ tiên

Bao năm vắng bóng mẹ hiền

Đêm nằm trống trải mơ miền phương xa

Nơi đó có mẹ có cha

Có anh có chị ông bà Tổ Tiên

Tây phương cực lạc điền viên

Mẹ ơi! Con nhớ mẹ hiền năm xưa

Thương mẹ trong nắng trong mưa

Lưng còng vất vả sớm trưa giãi dầu

Nuôi con khôn lớn bằng đầu

Hi sinh tất cả chẳng cầu lợi danh

Thiếu ăn quần áo chẳng lành

Cơm no áo ấm mẹ dành phần con

Thương mẹ lòng dạ héo hon

Muốn tròn chữ hiếu mẹ còn nữa đâu

Giờ con chỉ biết nguyện cầu

Chắp tay xám hối lòng sầu xót xa

Cầu cho bóng mẹ hồn cha

Tây phương cực lạc

TÌNH CHA

Từ khi toàn cuốc xuống đồng

Da đen gối mỏi lưng còng thêm ra

Cả nhà nhìn mỗi mình cha

Mồ hôi nước mắt giọt sa ruộng lầy

Nốt sần nổi cục đôi tay

Cha lo hạt gạo tháng ngày nuôi con

Thời gian mòn mỏi héo hon

Cày sâu cuốc bẩm đâu còn như xưa

Ruộng bùn cái nắng buổi trưa

Mồ hôi lả chả như mưa mùa hè

Muốn làm một đám mây che

Làm cơn gió quạt mà nghe xót lòng

Đời cha. tựa búi bòng bong

Giúp cha sao để cho lòng nguôi ngoai.

NỢ MẸ

Cả đời ta nợ mẹ ta!

Nợ từ lúc được sinh ra làm người

Oe oe là mẹ khổ rồi

Đêm ngày bế ẵm ,đứng ngồi mẹ ru!

Suốt ngày bú mớm bù lu

Cắn cào đôi nhủ sưng u đỏ lằn

Mùa đông hay bĩnh ra chăn

Mùa hè rôm sẩy nhó nhăn khóc hoài.

Những năm mụn nhọt cam còi

Thuốc thang cha mẹ ngược xuôi kiếm tìm

Nhà nghèo ăn nhịn uống thèm

Nhường cho con cái thân kèn xác ve

Tựu trường cùng với bạn bè

Mẹ lăn như kiếp ngựa xe nhọc nhằn

Lo tiền học phí tiền ăn

Cảnh nhà nghèo túng khó khăn trăm bề…

Đến khi con cháu đuề huề

Thảnh thơi chưa mấy mẹ về cõi tiên

Con như nhàu nát con tim

Thương chưa báo hiếu mẹ hiền là bao!

Ơn Mẹ phủ chín tầng cao

Đời con nợ mẹ xiết bao ân tình

Hương vàng đốt gửi anh linh

Thương cha nhớ mẹ tim mình lửa thiêu…

Lệ rơi dâng ngập thủy triều

Khóc vì nợ Mẹ quá nhiều Mẹ ơi!

Chùm thơ báo hiếu cha mẹ hay, xúc động triệu trái tim

Công lao cha mẹ dành cho con cái bao la trời biển, chẳng gì có thể đong đếm được. Để ngẫm về công lao đó, đã có không ít bài thơ báo hiếu rất hay đã ra đời. Sau đây là tuyển tập những bài thơ cực hay như thế.

NHỚ MẸ CHA!

(Kính dâng hương hồn cha mẹ nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu)

Sao trời có lúc đổi ngôi

Lời ru của Mẹ một đời không quên

Nhớ câu máu chảy – ruột mềm

Giọt mưa, giọt nắng bên hiên cuộc đời!

Tảo tần mưa nắng đầy vơi

Nuôi con khôn lớn thành người hôm nay

Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay

Công cha, nghĩa mẹ ơn tầy non cao…

Tháng ba giáp hạt chênh chao

Lơ thơ sợi khói lẫn vào sương rơi

Đồng xa bãi sú lưng phơi

Con còng ngắn lại… bóng người dài thêm…

Mẹ Cha giờ đã quy tiên

Lòng con ruột thắt, dạ mềm đớn đau

Mỗi mùa báo hiếu ân sâu

Chỉ bông hoa trắng bạc màu… lệ rơi!

LỜI MẸ HÁT

Lời ru bà gửi khi xưa

Qua bao năm tháng nắng mưa chẳng mòn

Bây giờ mẹ dành phần con

Ầu ơ câu hát nối tròn mơ hương!

Bống Bang đỡ mẹ dặm đường

Chợ trưa nặng gánh mười thương dặn lòng

Cánh cò lặn lội ven sông

Hai bờ sương gió… nhớ không lối về?

Diều ai bay bổng triền đê?

Ngân nga lời sáo chiều quê ráng hồng

Lời ru nhớ đỉnh non bồng

Có nàng Tô Thị thuỷ chung đợi chờ…!

Ngậm lời ru mẹ ngày xưa

Say nồng giấc ngủ thơm vừa làn môi

Bên con đến suốt cuộc đời

À ơi câu hát… gọi chồi biếc xanh!

HAI MƯƠI NĂM RỒI CON XA MẸ

Vắng mẹ đã hai mươi năm

Còn đâu những phút được nằm tỷ tê

Gọi mẹ chẳng thấy mẹ về

Ngày giỗ , con cháu tụ tề thật đông

Khói hương thành kính tỏ lòng

Cỗ bàn la liệt để mong mẹ vẹ về

Trong con , mẹ vẫn chân quê

Áo nâu giản dị không hề phôi pha

Hôm nay , mẹ trở về nhà

Hư hư ảo ảo nhạt nhoà như mơ

Thôi thì chẳng rõ thực hư

Chỉ thấy mẹ rất hiền từ nhìn con

Mẹ đi hai mươi năm tròn

Hôm nay gặp lại cháu con thật nhiều

Đứa nào mẹ cũng thương yêu

Đứa nào mẹ cũng cưng chiều như nhau !

ĐỪNG GIẬN MẸ

(Việt Hùng)

Đừng giận mẹ em nhé

Không còn trẻ nữa rồi

Như là lúc trẻ nằm nôi

Muốn ăn phải nịnh muốn ngồi tựa lưng.

Mẹ đã từng chăm sóc

Những khó nhọc nuôi con

Giờ đây báo đáp vuông tròn

Thay anh chăm sóc sắc son cưng à.

Mình về già cũng vậy

Cũng sẽ cậy đến con

Làm sao trọn nghĩa sắc son

Đàn con trông thấy sẽ còn noi theo.

Dù có nghèo vật chất

Tình cao ngất tận trời

Cha mẹ sống ở trên đời

Nuôi con khôn lớn đầy cơi nghĩa tình.

Cười tươi xinh em hỡi

Me mong đợi tình con

Cha mẹ khuất núi không còn

Chút gì ân hận tuổi con xế chiều.

ĐỜi NGƯỜI SỐNG ĐƯỢC BAO NHIÊU

AI CÒN CHA MẸ LÀM NHIỀU BÁO ÂN.

MẸ LÀ TẤT CẢ

Ước mong Mẹ mãi vẫn còn

Cho Con nương tựa lúc Con yếu lòng

Cả đời Mẹ những long đong

Vai gầy gánh nặng lưng còng héo hon

Chỉ mong hạnh phúc vuông tròn

Để cho hai trẻ lon ton hơn người

Nguyện cầu Mẹ mãi cười tươi

Bình an sức khỏe ngàn mười thương yêu

Mẹ ơi sớm sớm chiều chiều

Bên đàn cháu nhỏ ấm niêu cá vùi

Có Mẹ cuộc sống mừng vui

Bao nhiêu tủi cực chẳng lùi bước chân.

VU LAN BÁO ÂN

Tháng 7 mùa lễ Vu Lan

Báo Ân Báo Hiếu chứa chan dạt dào

Bên Thầy thơm khói thuốc Lào

U ngồi xăm Cối Trầu vào trong mơ.

Ngày xưa Con tuổi còn thơ

Là thời bao cấp đơn sơ nghĩa tình

Thầy U gồng gánh quên Mình

Chiến tranh bom đạn hoảng kinh vẫn cười.

Chúng Con khôn lớn nên Người

U – Thầy khuất bóng xa vời nơi đâu.!

Tháng 7 chầm chậm thật lâu

Lòng Con khắc khoải nỗi sầu nhớ thương.

Thương Thầy lặn lội phong sương

Nhớ thương U lắm đêm trường khó khăn

Thầy – U chạy từng bữa ăn

Nhà tranh vách liếp in hằn trong Con.

Tạ ơn Trời Phật Nước Non

Có ngày tháng 7 để còn đền Ân

Tạ ơn Phật Tổ muôn lần

Cúi xin Bồ Tát ân cần bao dung.

Hương Hoa Dâng trước cửa Cung

Địa Vương Bồ Tát quản chung Âm phần

Chúng Con khởi nguyện báo Ân

Hồi hướng phước đức nhiều lần Mẹ Cha.

Lỗi lầm xin Mẹ Cha tha

Chúng Con báo Hiếu từ xa Dương trần

Nhờ Oai lực Địa Tạng – Thần

Hào Quang tỏa sáng nương Thân đường về.

Cha Mẹ sẽ được về Quê

Là Miền Cực Lạc đuề huề an vui

Hoa Sen Bóng Phật tới lui

Thầy – U vui mãi – mãi vui muôn Đời..

VỀ THĂM MẸ MÙA VU LAN

Tặng cho những ai không còn mẹ

Nay con trở thành một kẻ mồ côi

Không mẹ cha không còn nơi nương tựa

Căn nhà cũ khi con về tới cửa

Chẳng ai đợi chờ con nữa mẹ ơi

Mùa thu về những chiếc lá vàng rơi

Hàng cau già vươn giữa trời hiu hắt

Giàn trầu cay làm cho con cay mắt

Nhớ mẹ hiền không gặp mặt bấy năm

Cánh đồng quê nơi chốn ấy mẹ nằm

Chiều tháng tám con tới thăm lạnh giá

Nhớ xưa bốn mùa đông xuân thu hạ

Nửa cuộc đời mẹ vất vả nuôi con

Để giờ đây khi con đã lớn không

Mẹ ra đi con chưa tròn chữ hiếu

Dưới suối vàng chỉ mong sao mẹ hiểu

Mất mẹ rồi con luôn thiếu tình thương

Nguyễn Đình Huân

NHỚ MẸ

Chẳng có mồng tám, tháng ba

Chẳng bao giờ được nhận quà, mẹ ơi !

Bây giờ mẹ đã về trời

Đã chấm dứt một kiếp người long đong.

Nước mắt mẹ lặn vào trong

Cả đời vất vả vì chồng, vì con

Tảo tần chợ búa sớm hôm

Lo cho manh áo, bát cơm cả nhà.

Con gái lại lấy chồng xa

Con trai lần lượt xa nhà tòng quân.

Chỉ có con út ở gần

Thời chiến tranh, mẹ ba lần tiễn con.

Nhà nghèo, lòng mẹ héo hon

Gả chồng, cưới vợ cho con bằng người.

Nhìn con, nhìn cháu vui cười

Vất vả, nhưng mẹ thấy người khỏe ra.

Chín ba* mẹ tiễn đưa cha

Bệnh tật khiến mẹ về già yếu đau.

Em mất trước, mẹ mất sau*.

Mẹ cha lần lượt theo nhau đi rồi…

Năm ba tuổi, con mồ côi

Bây giờ con sắp bẩy mươi mẹ à.

Hôm nay mồng tám, tháng ba

Con ngồi nhớ mẹ, nhớ cha ngậm ngùi.

Ngoài hiên mưa bụi sập sùi

Mẹ có nghe thấu những lời của con ?

#Những bài thơ chữ hiếu trong đạo Phật đáng suy ngẫm

Chữ hiếu luôn được lớp lớp cháu con đề cao. Hiếu với mẹ cha, hiếu với ông bà. Với những người con, người cháu phải luôn ghi nhớ chữ hiếu, luôn nhớ về công lao sinh thành, dưỡng dục của những đấng sinh thành. Những bài thơ chữ hiếu trong đạo Phật sau đây đáng để bạn suy ngẫm.

ƠN MẸ

( Vu Lan nhớ MẸ )

Chín tháng mười ngày MẸ mang nặng đẻ đau

Sinh con ra trên cõi đời dương thế

Bao khó khăn lo toan MẸ không kể

Chăm chút nuôi con cho khôn lớn từng ngày

Cả cuộc đời con được MẸ ủ ấp trong vòng tay

Uống từng ngụm sữa thơm được chắt chiu từ bao giọt mồ hôi đắng cay đời MẸ

Thức trắng đêm MẸ bồng con ru khẽ

Câu hát ầu ơ… ru con ngủ ngon lành

Cả một đời MẸ vất vả vì đất nước chiến tranh

MẸ thay CHA nuôi con đến ngày con khôn lớn

MẸ vẫn vô tư trong lòng không chút gợn

Chỉ mong con luôn gắng sống lên người

Ngày CHA về giọt nước mắt lẫn nụ cười tươi

Chưa bao giờ con thấy MẸ cười tươi như thế

Vẫn biết rằng phía sau là dâu bể

Bởi vết thương CHA , MẸ lại gánh bội phần

Nay con trưởng thành có gia đình và những đứa con xinh

Vẫn ước ao được như ngày xưa khi hồi còn rất trẻ

Vẫn vô tư lại nhào vào lòng MẸ

Để được MẸ vỗ về ru giấc ngủ ầu ơ …

Vẫn con biết rằng đó chỉ là giấc mơ

Công ơn MẸ không bút nào kể xiết

Để hôm nay bằng lời thơ con viết

MẸ của con ! Con ơn MẸ suốt đời.

CẦU CHO CHA MẸ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Tháng bảy trời nhỏ hạt ngâu

Mẹ tôi nhỏ giọt sầu đâu má đào

Chân trần bước thấp bước cao

Gánh gồng cả nỗi gian lao kiếp người

Ít khi được thấy mẹ cười

Cơm ngày hai bữa bón đời đàn con

Mồ hôi cha cũng hao mòn

Vắt không kịp ráo lớn khôn tuổi hồng

Mẹ cha mòn mỏi đợi trông

Thời gian thấm thoát trong lòng khát khao

Con bước đừng có làm sao

Con đi đừng giẫm gai đau nhói lòng

Công danh con hãy thong dong

Đừng như cha mẹ lòng vòng áo cơm

Con ăn trắng con mặc thơm

Công ơn cha mẹ sớm hôm đắp đầy

Vu lan con khấn nguyện đây

Mẹ cha như chuối chín cây từng ngày

Chưa dâng được chén nước đầy

Bát cơm thịt cá dạ này nao nao

Nhớ cha thương mẹ thì đau

Biển Đông núi Thái không sao sánh bằng

À ơi gió rụng lá vàng

Khẽ thôi kẻo chạm dặm ngàn thiên thu.

ĐẠO HIẾU CHƯA TRÒN

Tác giả: Cà Phê Đắng

Ân dưỡng dục suốt đời ghi tạc

Nghĩa sinh thành nguyện khắc trong tâm

Nắng mưa cha mẹ dãi dầm

Nuôi con khôn lớn âm thầm chở che

Quê mình đó bờ tre khóm trúc

Vẫn bên con những lúc dặm trường

Trong con mãi một tình thương

Ơn cha nghĩa mẹ quê hương xóm nghèo

Mùa thu đến mưa heo gió bấc

Cha có tròn được giấc ngủ say

Mẹ ăn uống có đủ đầy

Mặc có đủ ấm những ngày lạnh căm

Con vẫn mãi âm thầm nguyện ước

Cha mẹ già luôn được bình an

Mùa về tháng bảy vu lan

Chưa tròn đạo hiếu trách thân tủi hờn.

LỄ VU LAN

Tác giả: Thầy giáo Hải

Nay ngày báo hiếu vu lan,

Xa bố, xa mẹ lòng man mác buồn.

Cha, mẹ như suối,như nguồn,

Cho con vững bước trên muôn nẻo đường.

Bao la, bát ngát tình thương,

Cha, mẹ là chốn quê hương thanh bình.

Có cha, mẹ mới có mình,

Sống sao chọn nghĩa vẹn tình trước sau.

Dù tóc cha, mẹ đổi màu,

Sức tàn, lực kiệt, ốm đau cuối đời.

Chăm lo, phụng dưỡng ai ơi!

Ơn, nghĩa cha, mẹ biển trời mênh mông.

Lớn lên lấy vợ, theo chồng,

Đừng quên cha, mẹ vì công sinh thành.

Mẹ, cha bến đỗ an lành,

Bao năm nuôi dạy, học hành gian lao.

Tình thương cha mẹ gửi trao,

Phận làm con cái lẽ nào lại không?

Tình mẹ như nắng mai hồng,

Cha như ánh lửa đêm đông bập bùng!

CON CÒN NỢ MẸ…MẸ ƠI !!!

Thơ: Bằng Lăng Tím

Vu Lan tới lòng con nhớ Mẹ

Lời ru nôi khàng khẽ thuở nào

Mẹ là ngàn vạn ánh sao

Bao la trời rộng… ngọt ngào sữa thơm

Thu vừa tới vàng ươm hạt nắng

Mẹ mong con mãi chẳng thấy về

Cánh diều vi vút triền đê

Con đò đợi bến sông quê lặng buồn

Con nhớ Mẹ mưa tuôn khóe mắt

Nợ Mẹ nhiều se sắt niềm riêng

Bao la tình cảm Mẹ hiền

Cho con tất cả bình yên tháng ngày

Nợ Mẹ cả vòng tay ấm áp

Trời mưa dông bão táp nhọc nhằn

Một đời vất vả khó khăn

Trên đôi mắt mẹ in hằn thời gian

Con nợ Mẹ vô vàn điều nữa

Tóc bạc.phai quá nửa đời người

Đong đầy tình Mẹ yêu ơi

Tim con ghi khắc từng lời yêu thương.

MẸ !

Thơ: Nguyễn Trâm

Rằm tháng bảy Vu Lan mùa hiếu hạnh

Về Phật Đường đón nhận đóa hồng tươi

Mẹ ra đi lúc con ít tuổi đời

Chưa hiểu hết nụ cười vương phiền não

Đóa hồng bạch con cài trên ngực áo

Dạ rưng buồn hiếu đạo chẳng tròn câu

Lời ru nôi ấp ủ giấc mơ đầu

Theo nhịp võng lắng sâu vào mỗi tối

Con còn nhớ hương sen bùn mẹ lội

Dáng hao gầy bươn vội những chiều mưa

Áo bùn nâu thương biết mấy cho vừa

Chân nứt nẻ đường tưa se làn gió

Nghe sóng dậy ngập tràn buồng tim nhỏ

Khi mẹ hiền cưỡi gió hạc quy tiên

Mẹ yêu ơi dẫu có lắm bạc tiền

Đâu mua được tình thiêng liêng ấy nữa

Ôi! nghẹn đắng như dao cào vết cứa

Xót xa lòng những bửa cháo hẩm hiu

Trời phương Nam tiếng chim vịt kêu chiều

Lòng nguyện khấn Mẹ siêu miền cực lạc.

thơ mùa hiếu hạnh hay

thơ mùa hiếu hạnh hay (ảnh: internet)

MÙA HIẾU HẠNH

Thơ: Sen Nguyễn

Con mong đợi mai này được báo hiếu

Mà cuộc đời đâu có mãi bình yên

Cha về núi để liền bao nặng trĩu

Mẹ buồn đau gánh chịu cảnh lụy phiền

Nay đại lễ hồng liên ngời rực sáng

Dâng mẫu thân mãi rạng ánh quang hào

Lòng khao khát xiết bao nào quên lãng

Hiếu nghĩa này như áng ngự trời cao

Ngọn đèn thắp tuôn trào dòng châu đổ

Cổ nghẹn đau mọi chỗ nhớ thương người

Đóa hồng trắng nào tươi trên áo cổ

Bấy nhiêu mùa cánh vỗ lệ đầy ngươi

Bờ môi nhỏ nụ cười như góp nhặt

Mỏi mòn kia nào tắt được bao giờ

Mùa hiếu hạnh ngẩn ngơ trên ánh mắt

Con gởi vào bút đặt những vần thơ.

Top những bài thơ Phật giáo về cha mẹ hay nhất

Trong Phật giáo cũng có rất nhiều bài thơ hay viết về cha mẹ, về đạo hiếu làm con, làm cháu đối với bậc sinh thành, dưỡng dục. Những bài thơ Phật giáo về cha mẹ hay nhất sau đây đã được chúng tôi sưu tầm trên nhiều nguồn khác nhau, hi vọng các bạn yêu thích.

VU LAN NHỚ BA

Thơ: Hạnh Kim
Tháng bảy Vu Lan lại nhớ Người
Bóng cả đâu rồi ! Ba hỡi ơi?
Bao năm cách biệt tình dương thế
Cửu tuyền nơi ấy Ba có vui?

Con nhớ đến Ba lệ nhoà rơi
Người xa khuất mãi nhớ nào nguôi
Quỳnh hoa vẫn toả hương đêm tối
Kỉ niệm đong đầy nhớ Ba ơi!

Dưỡng dục sinh thành ơn chứa chan
Tình Cha nghĩa Mẹ cao ngút ngàn
Chắp tay khấn nguyện xin Đức phật
Phù hộ gia đình được bình an

Vu lan báo hiếu Thu năm nay
Cũng như mọi năm nước mắt cay
Kinh kệ bao dòng con cố đọc
Gửi tấm lòng con trẻ nơi này

Đêm thu buồn lắm Ba biết không?
Trăng ở trên cao sáng soi lòng
Bao nhiêu kí ức trong tâm trẻ
Vẫn mãi suốt đời nhớ hoài mong

Ngày giỗ của Ba sắp đến nơi
Ba năm Ba vắng xa cõi đời
Hai lăm tháng bảy ngày ghi nhớ
Ba về thăm nhà nhé Ba ơi!

VU LAN NHỚ LỜI CHA

Thơ: Huỳnh Thanh An
Tháng bảy hiếu nghĩa nơi nơi,
Nghi ngút khói kính cõi đời lung linh.
Đẹp thay nhân nghĩa chân tình,
Nhớ lời cha mẹ như in thuở nào.

Thân con cha mẹ gửi trao,
Một dòng máu thắm hồng hào hôm nay.
Là do cơ cực bao ngày,
Cha mẹ giành hết chuỗi ngày thanh xuân.

Khó khăn khổ ãi trầm luân,
Cha nào than vãn phải tuân mệnh trời
Nhớ cha con quyết giữ lời,
Chăm lo cho mẹ quãng đời già nua.

Vu lan cũng đã đến mùa,
Hoa hồng áo trắng đến chùa thắp hương.
Khói lòng lan tỏa mười phương,
Mong cha yên nghĩ thiên đường bồng lai.

BÀI THƠ VIẾT VỀ TÌNH CHA

Thơ: Hiếu Thiên Văn
Nhân kỷ niệm, ngày giỗ cha yêu dấu
Lòng của con nhớ lại chuyện năm xưa
Nhớ những ngày cha đội nắng dầm mưa
Thay mặt mẹ chăm lo nuôi con trẻ

Con mất mẹ ngay từ khi thuở bé
Cha một mình lặng lẽ sống bên con
Lòng của cha muốn giữ trọn sắc son
Lời cha hứa trước phút giây mẹ mất

Cha dạy bảo: Làm người nên chân thật
Biết nghĩa nhân, biết chia sẽ yêu thương
Con đừng nghe, đừng học thói bất lương
Ai cũng trách, chê cười còn khinh bỉ

Cha thay mẹ, dạy nuôi con thật kỹ
Có nhiều cô để ý mến yêu cha
Thật lòng cha, chỉ cười nói cho qua
Dành tất cả tình thương cho con trẻ

Tuy mất mẹ, lòng con không buồn tẻ
Suốt canh dài không lo sợ quạnh hiu
Cha ân cần gần gũi đứa con yêu
Dạy tất cả những điều con nên biết

Khi khôn lớn, con càng thương nuối tiếc
Đời cha mang tiếng “gà trống nuôi con”
Dù tâm hồn thể xác có héo hon
Cha sung sướng nhìn con thơ vui vẻ

Con ghi nhớ : Bóng hình cha với mẹ !
Suốt đời nầy mãi mãi chẳng hề phai
Con thành tài, con có được tương lai
Nhờ công sức của người cha tôn kính.

VU LAN NỖI NHỚ NGÀN ĐỜI

Tác giả: Sương Trần
Mùa Vu Lan đến đây rồi
Sao con bỗng thấy bồi hồi trái tim
Nhớ cha mẹ biết đâu tìm
Thương yêu nồng ấm nỗi niềm sớt chia!

Linh hồn cha mẹ bên kia
Mang theo làn gió cùng tia nắng hồng
Xin cho con một chút lòng
Bao la tình mẹ -mặn nồng tình cha

Hải hà ân nghĩa thiết tha
Non cao biển rộng mượt mà đồng quê
Xanh xanh tre ngã thu về
Quyện theo chiều gió tóc thề mẹ yêu

Cha ngồi dáng vẻ buồn thiu
Thương sao số phận sớm chiều lao đao
Cảnh nghèo quê nội thuở nào!
Tim con se thắt buồn xao xuyến lòng

Quặn đau trời đổ cơn dông
Ngọn đèn loe loét căn phòng đơn sơ
Nếp nhà sau trước bơ phờ
Không nguyện vẹn nỗi để nhờ nắng mưa

Bỡi tường chắn chống lưa thưa
Lợp tranh vách đất sớm trưa kiếp nghèo!
Tháng ngày cha mẹ cheo leo
Nuôi con ăn học mong theo kịp người

Con vui cha mẹ mĩm cười
Đơn sơ hạnh phúc người người thương yêu
Giờ đây khoảnh khắc buổi chiều
Con ngồi ôn lại mọi điều ngổn ngang

Có lần con đã lang thang
Tìm quên nỗi nhớ ruột gan rối bời
Xin cho con nói một lời
Con yêu cha mẹ ngàn đời không phai!

LỄ CHÙA NGÀY VU LAN

Tác giả: Đức Ngọc

Hôm nay..con tới..lễ chùa
Tạ ơn Cha Mẹ nhân mùa Vu Lan
Vì rằng ở dưới trần gian
Không còn Cha Mẹ sẻ san tâm tình

Vu Lan nhớ Mẹ Cha mình
Một thời đói khổ..bóng hình có nhau
Ngày xưa bữa cháo bữa rau
Mẹ Cha vui vẻ thắm màu thủy chung

Bao năm vất vả muôn trùng
Mẹ Cha bươn chải..chân rung gót mòn
Một lòng một dạ sắc son
Vì đàn con nhỏ chẳng còn ngại chi

Một ngày…lặng lẽ…ra đi
Miếng no chưa đủ…đôi khi đói lòng
Cả đời luôn sống sạch trong
Nuôi con dậy cháu..cầu mong nên người

Giờ đây Cha Mẹ mỉm cười
Nhìn về con cháu..khung trời đầy hoa
Dù rằng…Cha Mẹ…đi xa
Công ơn..của Mẹ…của Cha..ngất trời.

VU LAN SÁM HỐI

Tác giả: Hà Thanh Hoa

Hôm nay Đại lễ Vu Lan
Thắp tâm hương kính đôi đàng thân sinh
Hơn mười năm biệt ly tình
Mẹ cha về cõi vĩnh hằng thiên thu!

Ơn dưỡng dục đức cù lao
Đáp đền báo hiếu nào đâu đã tròn
Nay sám hối tận lòng con
Cầu chư Phật độ hương hồn mẹ cha…

VẪN NHỚ LỜI CHA

Thơ: Huỳnh Thanh An
Cha ơi ! Con đã trưởng thành,
Tương lai tươi đẹp rạng danh ngất trời.
Hân hoan nở mặt với đời,
Nhưng con luôn nhớ những lời cha khuyên.

Làm người đạo đức trước tiên,
Chữ nhân chữ nghĩa cha truyền cho con.
Từ lúc thuở bé còn non,
Khi lên ba tuổi bị đòn của cha.

Mẹ thì ngăn cản Nội la,
Bảo là đừng đánh “Con nhà đau sao”?
Gợi lại kỉ niệm thuở nào,
Bình yên ấm áp ngọt ngào tình cha.

Có câu: “Dạy trẻ lên ba”,
Lúc nói “mẹ mẹ, ba ba” chưa rành.
Cây con dể uốn thành hình,
Con nhỏ dể dạy tánh tình thẳng ngay.

Từ ngày cha khuất núi sông,
Con vẩn tạc dạ ghi lòng công ơn.
Bên mẹ những lúc cô đơn,
An ũi chăm sóc trã ơn sinh thành.

HÌNH BÓNG CHA

Thơ: Cúc Phạm
Từ khi Cha bỏ đi rồi
Bao nhiêu tâm sự không người gửi trao
Cha là nguồn sống dạt dào
Để con mạnh mẽ bước vào thành nhân

Cha luôn dạy dỗ ân cần
Thông thường đạo lý chia phân rõ ràng
Thương người lâm cảnh cơ hàn
Tránh xa những kẻ tham sang phụ đời

Cha là gương sáng tuyệt vời
Dù bao biến đổi nhưng lời khó thay
Dòng thời nghiệt ngã chua cay
Hết rồi chỗ dựa từ ngày Cha đi

Đời con sóng gió li bì
Gia đình tan nát còn chi cảm tình
Phương xa thui thủi một mình
Nỗi buồn mang lại những hình bóng Cha

Thương sầu tình nghĩa bao la
Tìm đâu giây phút ngọc ngà năm xưa
Lá vàng từng chiếc lưa thưa
Đợi Cha mòn mỏi sao chưa thấy về..!!!

Vậy là nhungstthay.com vừa chia sẻ cùng bạn [CHÙM] thơ Vu Lan báo hiếu hay nhất, xúc động triệu trái tim. Hi vọng, sau khi chia sẻ cùng bài viết, bạn có thêm nhiều xúc cảm khó quên! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để chia sẻ thêm nhiều bài thơ hay về cha mẹ khác nữa bạn nhé ! Thân ái !!!

Thơ hay – Tags: thơ hay về mùa Vu Lan